Lão Tà tầm nhạc phổ ký – hồi 2
Đăng bởi kimcokynhan on 17/01/2009
HỒI 2
Sau khi tiêu tốn hết số tiền chắt mót từ… số đề của mụ vợ cho đống giấy cũ mà lão Tà trân trọng gọi nó là nhạc tờ xưa tuần này lão lại rắp tâm đi lùng sục nữa. Cả tuần mụ vợ cứ thấy lão hết đứng lại ngồi, hết gọi điện thoại lại giở sổ ra ghi ghi chép chép rất thần thần bí bí. Mụ tra hỏi lão gọi điện thoại cho ai, cho mèo mỡ nào? Lão chỉ im im cười cười không nói. Mụ càng điên tiết. Mỗi lần như thế lão lại…cắn vào cái miệng chu chu đáo để dễ ghét kia của mụ một cái khiến mụ đỏ rần mặt mắc cỡ chạy vội vào bếp. Trong bếp mụ cũng không quên vọng ra: “lão mà léng phéng với con nào thì chết tay tui…”
Những ngày trong tuần trôi qua thật chậm. Thời gian tựa hồ như ngưng đọng lại trên từng tờ nhạc xưa. “Tiếng xưa” vang vọng từ “suối mơ” ngân dài đến “bến xuân”, vượt qua “Dòng sông xanh” bên “chiều tà” để đến với “người sơn nữ” trong một đêm “trăng mờ bên suối”.
Trăng mờ bên suối – Lê Mộng Nguyên
Tiếng thời gian nhẹ nhàng, mơ hồ mà xa xăm như bản nghê thường của vũ khúc “Thiên thai”. Tiếng thời gian chầm chậm trôi từ “Hương xưa”, nhẹ nhàng thánh thót như “giọt mưa trên lá” ru dịu lòng của đôi tình nhân nghèo đã “nghìn trùng xa cách” như vợ chồng Ngâu trong “giọt mưa thu” mãi mãi là vạn cổ sầu…
Lão Tà say sưa ngâm nga những ca từ mộng mị của một thời vàng son chìm trong quên lãng quên khuấy mất mụ vợ đang đứng nhòm trộm sau lưng mình tự hồi nào. Như con diều đang mải miết chao lượn trên từng không, đang no gió giữa trời thênh thang bỗng… “bặc” đứt dây lèo. Tựa hồ như trong chuyện Tàu xưa khi tiếng đàn ngưng bặt vì đứt dây ắt hẳn có khách anh hùng đang đứng nghe trộm ngoài hiên. Nhưng không, đây là mụ vợ-nỗi ám ảnh chanh chua-chứ chẳng phải anh hùng chờ thời nào đến thăm. Cơn hứng khởi của lão tà bỗng tuột một cách thảm hại từ từng không thênh thang với mây trời hiền hoà xuống thẳng đám đất đen. Than ôi.
Bữa cơm trưa thạnh soạn mà mụ vợ dọn lên chỉ… lèo tèo vài cọng rau muống luộc, thứ rau mà lão ngán đến tận cổ nhưng vẫn phải nuốt vì theo lời mụ ta: “một lạng rau muống bằng một kí thịt bò”??. Một dĩa dưa leo chắm với loại chao lâu năm thu thủm mùi béo ngậy dành cho người tu hành trứ danh. Vài lát thịt bạng dạng bầy dầy (chả biết viết thế nào cho trúng chánh tả để nói về cái loại thịt thừa này nữa, hic) thái mỏng, mỏng còn hơn cả miếng thịt trong tô mỳ của bộ truyện kí Xích Mã Linh của Nhạc Nhạc nữa. Chỉ độ dăm ba lát thịt bạng dạng bầy dầy, không hơn. Chả hiểu mụ vợ học đâu được cái công phu thái thịt ấy. So ra Hoàng Dung chưa ắt đã bằng về thủ đoạn thái thịt mỏng ấy. Thủ pháp của mụ chắc hẳn phải đạt đến mức thượng thừa mới thái ra được những miếng mỏng xuyên ánh sáng như thế.
Đấy bữa cơm thạnh soạn đấy.
Khẽ nhón cọng rau, lão vờ khen hôm nay pà nấu cơm thạnh soạn quá. Mụ vợ cười tít mắt, nhưng cũng không quên lầu bầu: “chừng ấy “thịt bò thăn” mà con mẹ Sáu bảnh chém tui chục bạc đấy”. Lão tà bụng bảo dạ: “lạy mẹ, cái này mà thịt à?”. Rồi lão chợt nghĩ vu vơ, cha chả, nói đến mụ Sáu bảnh mới nhớ, con mụ này dạo này nhìn thấy cũng có duyên đường hình nở nang ra nhể, sáng sáng mình mặc tà lỏn tập thể dục đong đưa trên sân thượng mụ ta đi ngang cứ liếc lên trên, chả hiểu ý gì đây…
Khề khà nịnh vợ một đỗi, đợi mụ vợ sướng rơn người rồi lão mới thẽ thọt rằng ngày mai lão muốn đi mua thêm ít giấy tờ xưa nữa, mụ hãy xùy ra ít tiền lô về tối qua nhá. Mụ vợ lâu ngày được lão nịnh đầm sướng rơn gật đầu cái rụp. Vào tròng. Hế hế…
Đến chiều, sau một buổi trưa đầy “sóng gió” cái sàn ván ọp ẹp cứ lắc lư liên hồi khiến thằng Út ở dưới nhà không học bài được tưởng chuột chạy, mụ vợ hồ hởi vác giỏ ra chợ. Vừa đi mụ vừa nở nụ cười bí hiểm, thâm ác.
Sau một vòng chợ, khác hẳn mọi ngày, hôm nay lão Tà trên gác cứ phải nuốt nước bọt liên hồi vì những mùi thơm sực mũi cứ từng đợt, từng đợt dội lên từ nhà bếp. Mùi hành phi thơm lựng, tiếng xèo xèo vàng rươm, tiếng thái sắt dao thớt lộp cộp…Rồi lão bỗng nghe thấy tiếng mụ sai thằng Tý mén đi mua xị xà tửu nữa. “Ôi chao là mộng hay là thực” đây? (thơ Nguyễn Bính).
Lão đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến hành trình khi trời vừa sáng. Mọi thứ đã đâu vào đấy, duy chỉ có tiền là mụ vợ chưa đưa. Lão đã cẩn thận lên dây cái đồng hồ hẹn giờ, miệng lẩm bẩm: “tối nay mà uống xà tửu rồi chiến đấu sáng mai dậy trễ là coi như khỏi đi, thằng đại gia kia nó cuỗm mất nhạc xưa của ông”.
Cuối cùng thì mâm cơm sang trọng nhất trần đời được dọn lên, mụ vợ giới thiệu ngay mấy món “độc” bổ thận tráng dương, bổ đủ thứ tráng đủ đường và xị xà tửu gia truyền của cụ Cổ Bách thuốc Bắc đầu ngõ tác dụng như Vi Á Cơ Tà (phiên âm tiếng Tây tân thời, dịch giả chịu thua) của xứ Huê Kỳ.
Khẽ xoay lưng lại ánh mắt mụ vợ loé lên một tia nham ác: “tối nay cho lão “mệt nhoài” rồi ngủ ngay đơ sáng mai khỏi đi thế là đỡ tốn tiền của pà”.
Đêm xuống, sương lạnh đọng trên mái, nhưng căn gác của lão tà cứ nóng phừng phừng. Những tiếng sột soạt xem lẫn tiếng thở nặng nhọc, rồi những âm thanh nho nhỏ nhưng gấp gáp cứ thế liên hồi tưởng chừng như bất tận… Chuyện ấy tạm thời không nhắc nữa.
Sáng ra, khi mặt trời đã chếch bóng khỏi cột ăng ten trên nóc nhà anh “Tư di động” cho Việt Teo thuê mà lão Tà vẫn cứ ngáy kho kho…
Mún bít chiện lão Tà đêm qua mần gì và lão sẽ đi tầm nhạc phổ xưa ra sao xin mời xem hùi sau sẽ rõ. Hế hế…
14/11/08
Bắc Tà.
Ảnh minh hoạ : kimcokynhan sưu tầm











Nguyễn Phương Thị đã nói
chào Võ Tuấn Anh!
Mình là Nguyễn Phương Thị. Mình đang search hình ảnh về mùa thu và tìm kiếm để sưu tầm các bản nhạc của Đặng Thế Phong (Giọt mưa thu), Văn Cao (Buồn tàn thu) thì thấy một đọan ngắn của bài “Giọt mưa thu” trong trang web của bạn. Mừng quá nên mình viết ngay vài dòng gửi đến bạn. Mong bạn chia sẻ cho mình 2 bàn nhạc đầy đủ của 2 ca khúc trên nha! ^_^..thanks iu !
Tặng bạn 2 câu thơ mà mình tâm đắc:
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức giấc
Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương!
kimcokynhan đã nói
Xin cảm ơn 2 câu thơ của bạn!
Với yêu cầu này của bạn, dù bận nhiều công việc mình vẫn không thể làm ngơ. Mình đã gửi đến email của bạn 02 bản “Giọt mưa thu” và “Buồn tàn thu” ấy…
Từ comment này, mình sẽ soạn 1 entry các bài nhạc mùa thu…
Bây giờ là tháng mấy, hình như mùa thu sắp đến rồi…
Nhạc Nhạc đã nói
Hic, lão Tà ta tính làm mấy bản scan Thu ca tam tuyệt nhưng bận công việc quá. Hix
Bạn Phương mến: ở nhà cũng rất thích mùa thu trong thi ca nhạc hoạ giống như Phương, nhưng 2 câu thơ mà bạn rất tâm đắc kia thì ở nhà thấy chả thú vị gì. Có lẻ cam nhận mỗi người mỗi khác, Hix
Abels đã nói
Trang blog của bạn có khá nhiều các bản nhạc của các nhạc sĩ nổi tiếng.Mình đang tìm bản nhạc bài “Gợi giấc mơ xưa” của NS Lê Hoàng Long.Nếu bạn có bản nhạc này thì share cho mình với.Email của mình: nhatminh2006@gmail.com